Trời sáng.
Trần Dã mang theo quầng mắt bầm tím, nhìn chằm chằm Hạ Lộc với vẻ mặt đầy oán hận: "Tôi chỉ còn mỗi một con mắt mà cô cũng không tha à?"
Hạ Lộc hơi chột dạ, không dám nhìn thẳng Trần Dã. Hắn đã gầy nhom, lại chỉ có một con mắt, thế mà con mắt duy nhất ấy cũng bị cô đấm cho tím bầm.
Vết bầm đó như đang lên án thói bạo lực của cô vậy!




